Nói dối người yêu tăng ca để được chịch thâu đêm với anh trường phòng

Thư hoảng loạn, tay run làm điện thoại suýt rơi, “Hắn uy hiếp thật rồi, vì mình muốn chấm dứt sao?” Cô nhắn lại, ngón tay run gõ từng chữ, “Anh Nam, em không muốn tiếp tục, đừng gửi clip, em sẽ gặp anh nói rõ lần cuối,” lòng như nắng nhạt ngoài kia – sáng mà không ấm, chỉ làm rõ nỗi sợ đang giam cầm cô. A. Cô nhìn mình trong gương thầm tự hào vì sự gợi cảm, rồi lòng đắng ngắt, “Mình mặc thế này để làm gì, để chấm dứt sao?” Hoàng về sớm sau cuộc họp, bế bé Ngọc, thấy Thư chuẩn bị đi, anh cười trêu…
“Vợ đẹp thế này đi gặp bạn hả, sexy quá, bạn nào được ngắm em thế, anh ghen đấy, định đi câu trai à?” Thư gượng gạo:
“Dạ, bạn cũ thôi anh, em đi chút rồi về, anh trông bé nha,” lòng rối, “Mình nói dối anh nữa rồi.” Hoàng nhếch môi:
“Ừ, đi vui nha vợ, anh giữ bé, về sớm kẻo anh mong,” ánh mắt thoáng chút lạ lẫm nhưng không hỏi thêm. Em không muốn gì hơn đâu,” lòng thoáng nhẹ, nghĩ hắn đổi ý, cầm ly rượu nhấp ngụm đầu, vị đắng lan trên lưỡi, “Chỉ uống chút rồi về, không sao đâu.”
Hơn một tiếng trôi qua, Thư uống hết vài ly rượu vang, hơi men làm má cô ửng hồng như hoa đào nở muộn, mắt long lanh ngấn nước, đầu óc lâng lâng, “Mình uống nhiều quá, nhưng anh ta nói chỉ gặp vui thôi mà.” Nam cười, nói nhỏ dẫn dắt:
“Em đẹp hơn khi uống rượu đấy, nhớ hôm trước lồn em ướt át dưới tay anh không, em rên sướng thế, Hoàng chưa bao giờ làm em sướng vậy đúng không?” Thư lắc đầu, giọng yếu:
“Không, anh Nam, em không muốn, em yêu chồng em, anh đừng nói nữa,” nhưng men rượu làm cô mất cảnh giác.